Fansipan là ngọn núi nằm trên dãy Hoàng Liên Sơn thuộc địa phận SaPa, tỉnh Lào Cai. Tiếng địa phương gọi Fansipan là HuaSiPan, nghĩa là phiến đá khổng lồ chênh vênh. Ngọn núi này được mệnh danh là nóc nhà Đông Dương với độ cao 3.143m so với mực nước biển.

Hành trình gian nan:
Xuất phát từ trạm Tôn ở độ cao 1.800m, cả đoàn chúng tôi phấn khởi tiến vào rừng. Đường đi khá vất vả với những lòng suối cạn lổn nhổn đá cuội, tiếp đến là dốc đá, lúc lại là sườn núi cheo leo.
.

Có đoạn, chúng tôi xuyên dưới tán rừng già có những cây cổ thụ cao vút tầm mắt hay rừng trúc rậm rạp. Đẹp nhất là khi qua vạt rừng đỗ quyên. Những cây hoa đỗ quyên cổ thụ đua nở rực rỡ, cánh hoa rơi phủ đầy lòng suối, theo dòng nước chảy khắp khu rừng.
Chinh phục
Sau khoảng 4 giờ leo núi, cả đoàn đã đến độ cao 2.500m. Ở đây có trạm dừng chân đầu tiên. Lúc này, ai cũng thấm mệt nhưng vẫn rất háo hức.

Sau khi nghỉ khoảng 30 phút, cả đoàn tiếp tục lên đường, đường mòn dốc dựng đứng, xa ngút tầm mắt hiện ra. Những tảng đá to như cái bàn dựng ngược đến nỗi đầu người sau chạm gót chân người trước.
Đây là đoạn mất khá nhiều sức lực nên phải 4 giờ nữa chúng tôi mới lên đến lán thứ 2 ở độ cao 2.800m.
5 giờ chiều, mọi người quyết định dựng trại nghỉ đêm.
Đêm ở rừng già.
Ban đêm ở độ cao này, nhiệt độ giảm chỉ còn 10C. Gió rất mạnh. Bầu trời trong vắt, những vì sao gần đến mức bạn tưởng chừng có thể với tay là chạm được. Bên bếp lửa, những chàng trai người H’mông mở gùi nặng trĩu, bắt đầu chế biến thức ăn. Bữa ăn giữa lưng chừng núi toàn những món ngon: thịt gà nướng, xôi nếp, rau cải rừng luộc cùng bắp ngô thơm, mềm nức mũi.

Đường lên đỉnh núi đi khá vất vả (ảnh minh họa)
Hôm sau, chúng tôi lại tiếp tục hành trình từ rất sớm. Càng lên cao đường càng nhỏ, chênh vênh những vách núi đá nhọn hoắt.
Khó khăn nhất là khi leo tới độ cao 2.900m, bạn phải tụt xuống ở độ cao 2.800m rồi lại bắt đầu leo ngược lên đỉnh Fansipan.
Chạm tay vào nóc nhà Đông Dương
“Sắp tới đích rồi” mọi người động viên nhau. Ai cũng thở dốc, nhưng vẫn hăm hở leo nốt những con dốc cuối cùng.
Vượt qua con dốc dựng đứng cuối cùng mà tôi không nhớ nổi là thứ bao nhiêu, chúng tôi đã đặt chân lên chóp định vị của đỉnh Fansipan. Cảm giác mệt mỏi vụt tan biến nhường chỗ cho sự sung sướng khi đứng trên đỉnh Fansipan nhìn xuống thị trấn.
